|
Nói về bà, thiên hạ thật khó hiểu. Ai lại “cứ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Nhưng với bà, đơn giản chỉ vì “mình thương bọn nó thiệt, thì nói bọn nó nghe, đỡ thêm cho xã hội một mối lo”. Và, nhờ tình thương, bà đã cảm hoá được tám kẻ lầm lỗi trở về cuộc sống đời thường. Đó là bà Nguyễn Thị Hồng Hạnh, chủ tịch hội Phụ nữ xã Tịnh Ấn Tây, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. |
|
Không chỉ “mát tay” chữa bệnh, lương y Nguyễn Văn Thiệu (thôn An Phú, xã Quỳnh Hải, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình) còn là một người thầy thuốc có tấm lòng nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ những người nghèo lâm bệnh. |
|
Ba người con vĩnh viễn nằm lại chiến trường, mẹ tưởng như không còn nước mắt để khóc. Nhưng mẹ tự hào vì các con mẹ hy sinh vì Tổ quốc. Đó là động lực để mẹ sống khỏe, trở thành tấm gương sáng cho con cháu noi theo. Không chỉ lo việc nhà, mẹ Cung còn nhiệt tình tham gia các hoạt động xã hội trong thôn xóm như Chi hội Người cao tuổi, động viên thăm hỏi những hoàn cảnh khó khăn. “Tuy mẹ Cung đã già nhưng nói đến các hoạt động trong trong thôn mẹ luôn là người đi đầu. Hầu như các phong trào xây dựng giao thông nông thôn, hội quán, quỹ người nghèo, tổ liên gia... tất cả đều có dấu ấn của mẹ” - Trưởng thôn An Giang, Nguyễn Văn Lâm, tự hào về mẹ Cung.
|
|
Năm 2001, xót xa trước nỗi đau của những em thơ tật nguyền nhiễm chất độc da cam dioxin do chiến tranh, linh mục Phan Khắc Từ cùng những người đồng chí hướng ở Hội Công giáo TP Hồ Chí Minh đã đón 8 em thơ bất hạnh về chăm sóc tại một ngôi nhà nhỏ ở huyện Củ Chi. Đã 10 năm trôi qua, tổ ấm nhỏ nhoi ngày nào giờ là mái ấm bình yên của 74 em thơ bị các chứng bệnh bại não, câm điếc, não úng thủy… |
|
Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Mỹ thuật TPHCM, họa sĩ Lê Phương không như những người khác là lo tìm việc làm ổn định, xây dựng gia đình, tạo cho mình một sự nghiệp phát triển trong tương lai. Trái lại, anh đã một thân một mình, không nhà không cửa, không vợ con, quanh năm thui thủi trong những căn gác trọ nghèo nàn, miệt mài vẽ tranh. Vẽ xong, anh mang tranh đi bán. Trong túi có tiền, anh liền đi tìm những trẻ em mồ côi cơ nhỡ, sống lang thang hè phố để cho các em tiền, giúp các em có chút ít sống cơ cực qua ngày. Khi đã cho hết tiền, anh lại quay về nhà trọ miệt mài vẽ tranh với nỗi lòng khắc khoải vì còn nhiều em cơ nhỡ, cuộc sống quá đỗi thiếu thốn, bấp bênh, tương lai mờ mịt... |
|
Nhiều năm trước, một cậu thanh niên đã phải tự quyết định rời gia đình đi kiếm sống bởi cha mẹ cậu quá nghèo. Gói ghém mọi thứ hành lý, cậu tìm đường lên thành phố New York, nơi mà sau này câu gây dựng sự nghiệp của mình, bắt đầu từ một người thợ làm xà phòng. |
|
Tháng giêng này chị lại tổ chức cho mấy gia đình nghèo trong xóm đi chùa Bà lễ phật. Năm nào cũng vậy, cứ đến gần rằm tháng Giêng, mấy dì, mấy chị trong xóm lại ngó ngó, nghiêng nghiêng trước nhà chị thăm dò. Có người mạnh dạn hỏi: “Năm nay có đi chùa không cô Phượng?”, nhiều người khác không dám hỏi, chỉ nôn nóng chờ đợi. Nhiều người thật tội, muốn đi chùa Bà Tây Ninh mà không có tiền. Chị bỏ tiền thuê xe cho họ đi lại, còn thức gần trắng đêm chuẩn bị chiên gà, ram thịt, mua bánh tét, chả lụa mang theo cho bà con ăn. |
|
Chan hòa giản dị, gần gũi luôn quan tâm đến trẻ tật nguyền, trẻ mồ côi không nơi nương tựa, đó là những lời chân thành của bà con giáo xứ Bảo Lộc khi kể về Cha Vũ Đình Tân - Chánh xứ Thành Tâm Lộc Phát ở Bảo Lộc, Lâm Đồng. |
|
Ở cái tuổi “bên kia dốc của cuộc đời”, hàng ngày người đàn ông khắc khổ ấy vẫn miệt mài lao động, chăm lo từng miếng ăn, cái mặc cho những “đứa con” bất hạnh, khuyết tật. Gần 15 năm trôi qua, công việc thầm lặng của ông khiến bao người cảm động, nể phục. Không phụ lòng người cha già, những đứa con dần lớn lên hòa nhập với cuộc sống và đáp đền ông bằng những phần thưởng cao quý. Ông là Trần Hoàng Minh, 68 tuổi, chủ cơ sở Mùa Xuân ở P.Sơn Kỳ, Q.Tân Phú, TPHCM. |
|
Tại Ngôi nhà nghệ thuật 31A Văn Miếu (Hà Nội), các nghệ sỹ Pháp - Việt hội ngộ, vì mục tiêu cao cả. |
|
(ĐSCT) Trong một lần về xã Bình Trị (huyện Thăng Bình, Quảng Nam), chúng tôi được chứng kiến hai chuyện hết sức cảm động, cứ như truyện cổ tích. Và Càng đẹp hơn nếu nó được viết thêm bởi những tấm lòng nhân ái. |
|
Tôi muốn mình làm được nhiều việc, có được kinh tế để giúp đỡ những em nhỏ tàn tật, hay những người bi nhiễm chât độc da cam nhưng vẩn còn chút ít sức lực như tôi. Tôi viết lên bài này không mong ai thương mà cho tiền. Nhưng ước mơ chắc cũng chỉ là ước mơ khi tấm thân tôi lo cũng chưa được. Tôi liên hệ với ban quản trị Hội Nạn Nhân Chất Độc Da Cam tác động thêm nữa, vận đông thêm nữa để những em tàn tật nạn nhân chất độc da cam đở lẽ loi giữa xã hội phồn hoa, bớt đi gánh nặng cho gia đình xã hội. Cùng góp sức để thương lấy những mãnh đời tội nghiệp. |
|
Ngày 5-2, đoàn cán bộ, phóng viên Báo Quân đội nhân dân đã đến thăm gia đình nữ nhà báo Trần Mai Anh, người đã nhận cháu Phùng Thiện Nhân làm con nuôi, được Chủ tịch nước gửi thư khen ngày 4-2. “Không phải chuyện cổ tích mà đây là câu chuyện thật đầy xúc động về tấm lòng của một người phụ nữ Việt Nam đã khiến tình nhân ái tỏa rộng khắp cả nước và lan sang bạn bè quốc tế” – Thiếu tướng Lê Phúc Nguyên, Tổng biên tập Báo Quân đội nhân dân đã nói như vậy sau khi nghe chị Mai Anh kể lại hành trình chăm sóc, chữa bệnh cho cháu Thiện Nhân. |
|
"Người ta sống nên để điều phúc đức lại cho đời". Ông Nguyễn Văn Hoàng ở phố Phan Chu Trinh, TP Huế, một người chuyên làm việc thiện đã tâm sự như thế. Ông không phải người có HIV, không phải người bệnh phong, chẳng làm nghề ve chai, nhưng tên ông luôn gắn với căn bệnh, với những số phận làm nghề vất vả đó. |
|
Buổi biểu diễn duy nhất của Vũ Đặng Minh Anh, Việt kiều Ba Lan 16 tuổi, sẽ diễn ra tại Nhà Hát Lớn vào ngày 19/12 và toàn bộ số tiền thu được sẽ dành để ủng hộ trẻ em khuyết tật Việt Nam. |