Cô bé Ngọc rơi nước mắt vì gia đình gặp quá nhiều bất hạnh

06/05/2014 | 02:38

Con 16 tuổi. Mẹ đã mất vì căn bệnh ung thư, cha tâm thần. Được chẩn đoán mắc ung thư, con bảo không sợ chết, con chỉ thương cái dáng ngồi thất thần của ba mỗi lần đợi con đi xạ trị về,...Mong các nhà hảo tâm giúp đỡ gia đình con, để giọt nước mắt kia rơi vì hạnh phúc, hạnh phúc khi biết mình được xã hội yêu thương và quan tâm...


Vừa kết thúc đợt truyền hóa chất trên viện Huyết học và truyền máu TW, cô bé Ngọc đã vội vã bắt ngay chuyến xe cuối ngày để về nhà với bố. Gương mặt đầy vẻ lo lắng, em cho biết: “Lần này lên viện đến hơn 20 ngày nên hôm nay truyền hóa chất xong là em phải về ngay vì ở nhà chỉ có một mình bố em thôi mà bố của em lại bị bệnh nên không tự làm được việc gì cả”.

Giọt nước mắt cùng khổ của con ung thư, bố tâm thần
Mẹ mất vì căn bệnh ung thư vú, bản thân cô bé Ngọc đang phải điều trị tại Viện huyết học và truyền máu TW vì căn bệnh ung thư máu.

Gặp bố em mừng mừng tủi tủi rồi nhanh chóng thắp lên ban thờ nén hương cho mẹ. Ở nhà không có ai, bố lại không đảm đương được việc gì ngay cả việc lau cho sạch tấm di ảnh của mẹ nên em tủi thân lắm. Vừa gạt nước mắt, Ngọc vừa cặm cụi dọn hết góc này đến góc kia nhưng không ngăn được bụi bẩn từ những mảng tường đang bong tróc loang lổ khắp nhà. Chiếc bóng điện tối tù mù lại bị mạng nhện bám chằng chịt càng khiến cho không gian trở nên tăm tối và ẩm thấp hơn.
Thấy con gái buồn, bố của em là anh Nguyễn Văn Quân cũng chỉ biết ngồi thừ mặt ra không nói câu gì nhưng ra chiều thương con lắm. Nhìn bố rồi lại quay sang nhìn tôi, em tâm sự: “Bố em bị tâm thần phân liệt từ ngày em còn nhỏ lắm. Ngày mẹ em còn sống cũng đưa bố đi viện khám và uống thuốc được vài lần nhưng từ khi mẹ mất thì bố em chỉ quanh quẩn ở nhà thôi. Bố bệnh không làm được gì, cũng không biết chuyện này chuyện kia nhưng bố thương em. Lần nào trước khi em đi viện, bố cũng dặn đi nhanh rồi còn về vì bố sợ ở nhà một mình lắm”.

Bố của Ngọc bị tâm thần phân liệt nên không thể tự làm được gì ngay cả việc xúc cơm để ăn.
Bố của Ngọc bị tâm thần phân liệt nên không thể tự làm được gì ngay cả việc xúc cơm để ăn.
Tranh thủ những lúc đi viện về Ngọc lo toan mọi việc trong gia đình.
Tranh thủ những lúc đi viện về Ngọc lo toan mọi việc trong gia đình.

Ngọc cho biết trước kia khi mẹ còn sống, dù biết bố bệnh tật nhưng gia đình lúc nào cũng vui vẻ vì bố không đập phá hay to tiếng bao giờ cả. Có nhiều lúc mẹ bực mình vì bố cứ trơ ra như khúc gỗ nhưng rồi nghĩ vì bị bệnh nên bố mới thế, nên sau đó hai mẹ con lại càng thương bố nhiều hơn. Căn bệnh khiến người đàn ông trụ cột trong gia đình trở nên đờ đẫn, hỏi gì nói đấy, ngoài ra không biết tự làm việc gì cả ngay cả việc xúc cơm để ăn nên mọi gánh nặng dồn hết lên vai một mình mẹ của Ngọc.
Nhưng tai họa bất ngờ ập xuống từ năm 2008 khi mẹ của em phát hiện căn bệnh ung thư vú. Căn bệnh khiến sức khỏe của chị giảm sút trầm trọng nhưng nghĩ thương chồng bệnh tật và con còn nhỏ dại nên rất ít khi chị lên viện chữa. Nhớ lại những ngày đó, Ngọc vẫn còn chưa hết bàng hoàng: “Có những đêm mẹ đau quá không thể ngủ được nhưng vẫn cắn răng chịu đựng vì không muốn em lo lắng. Mẹ còn giấu em và nói là bệnh của mẹ sẽ tự khỏi nên không cần phải đến bệnh viện. Vậy mà…”

Nhắc đến sự ra đi của mẹ, hai cha con Ngọc không cầm được nước mắt.
Nhắc đến sự ra đi của mẹ, hai cha con Ngọc không cầm được nước mắt.

Bỏ dở câu nói, Ngọc lại bật khóc. Em phát hiện căn bệnh ung thư máu từ tháng 1/2014 thì sau đó chưa đầy 1 tháng mẹ qua đời vì quá sốc trước án tử của con gái. Không còn mẹ, một mình Ngọc chới với vừa chăm sóc cho bố, lại vừa lo chữa bệnh nhưng ngặt nỗi không có ai để bấu víu nên những lần được lên viện cũng bập bõm phụ thuộc vào sự cưu mang của bà ngoại và những người hàng xóm tốt bụng.

Cuộc sống của hai bố con Ngọc phụ thuộc vào sự cưu mang của bà con xóm làng.
Cuộc sống của hai bố con Ngọc phụ thuộc vào sự cưu mang của bà con xóm làng.

16 tuổi đáng lẽ ra Ngọc đang được cắp sách đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa nhưng căn bệnh khiến em đang từng ngày phải chống chọi với tử thần để kéo dài thêm thời gian được ở bên cạnh bố. Sau những lần truyền hóa chất, tóc của Ngọc không còn đến một cọng khiến bố em nhận ra và liên tục hỏi: “Tóc của con đâu rồi?”, nhưng lần nào cũng vậy, em chỉ im lặng không nói gì rồi lại ra góc sân một mình đứng khóc… Em kể: “Dù em có nói bố cũng không hiểu đâu nên em không muốn nói chị ạ. Em chỉ mong sao mình được sống thêm một ngày để được chăm sóc cho bố chứ nếu em không còn nữa thì bố em biết phải làm sao…”

Em kể: Em không sợ chết, chỉ thương bố không biết sẽ ra sao khi một mai không có em bên cạnh.
Em kể: "Em không sợ chết, chỉ thương bố không biết sẽ ra sao khi một mai không có em bên cạnh".

Tâm sự của cô bé khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Biết nói gì với em đây khi tôi đọc được nỗi khát sống và thèm được sống trong đôi mắt sâu thăm thẳm đầy nước kia. Có lẽ em đã lường trước được tương lai của mình nhưng vẫn đang cố tình phủ nhận chỉ vì lo cho bố sẽ phải cô đơn trên cõi đời mà bản thân lại không tự làm được việc gì. 16 tuổi, em không sợ chết, chỉ bàng hoàng, thảng thốt khi hình dung ra dáng ngồi thất thần của bố ở bậu cửa hàng ngày đợi con gái đi viện trở về.
 
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Mã số 1408: Em Nguyễn Thị Ngọc, thôn Phong Triều, xã Nam Triều, huyện Phú Xuyên, TP. Hà Nội
ĐT: 0164.796.5405
 
Theo Dân Trí

Ý kiến của bạn
Ý kiến của bạn
X
Tiêu đề *
Ý kiến *
Họ tên *
Email *
Nhập mã bảo vệ *
Tin khác: