(HN) Gánh rau đêm của người đàn ông khốn khó trên đường Cầu Giấy

14/08/2014 | 15:51

 Khi phố phường Hà Nội lên đèn, nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, cũng là lúc người đàn ông gầy gò đạp chiếc xe chở 2 sọt rau, củ ngồi bán bên lề đường đến tận sáng sớm ngày hôm sau.

Gần 1 năm nay, những người qua đường trên phố Xuân Thủy (Cầu Giấy, Hà Nội) đã quen với hình ảnh một người đàn ông tóc điểm những sợi bạc, gương mặt khắc khổ, thân hình gầy gò trải tấm nilon ngồi bán rau bên lề đường với tận đêm khuya.

Dù trời nắng, hay những ngày mưa dầm, gió rét, người đàn ông bán rau vẫn ngồi co ro mong một vài vị khách tới, trên người chỉ mặc manh áo cộc, khi mưa thêm mảnh ni long, chiếc mũ cối.

Chúng tôi tìm đến trò chuyện với bác vào lúc 23 giờ, người đàn ông có gương mặt hằn sâu những nếp nhăn kiệm lời khi nói chyện: “Không có tiền bán trong chợ đành bày bán hàng bên đường như thế này thôi, tôi bán rau lúc tối đêm, chẳng mấy ai mua nên ế ẩm lắm”.

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Bác thường dọn hàng ra bán lúc 22h đến tận 1h sáng hôm sau mới dọn hàng về

Khi chúng tôi bày tỏ ý muốn được hiểu hơn nữa về hoàn cảnh của bác, bác đã từ chối. Nhiều ngày nay, chúng tôi vẫn mong muốn được biết thêm về nỗi nhọc nhằn của bác, để có thể kêu gọi giúp đỡ một phần, nhưng bác không đồng ý.

Chia sẻ với chúng tôi, anh N.V.T (người trông xe bên cổng trường ĐH Sư Phạm HN cho biết: “Bác bán ở đây đã lâu, nhưng tôi mới trò chuyện với bác được 2 lần. Dường như bác ấy rất mặc cảm về hoàn cảnh của mình”.

Người thanh niên chưa dứt câu, cô P.H.L bán nước gần đó đã tiếp lời: “Cô kể cho nghe, cô cũng thường xuyên hỏi thăm chú ấy, những ngày đầu không quen chú không nói gì cả. Vài tháng nay, mấy hôm cũng thấy chú hay cười nói”.

Theo lời cô H.L bác bán rau đã ngoài 50 tuổi, nhà có hai người con, gia cảnh cũng nghèo khó. Cô nói thêm: “Chú ấy không kể nhiều, cũng không than khổ bao giờ. Nhưng chỉ cần nhìn thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ chẳng bao giờ nở được nụ cười là ai cũng hiểu đôi phần.

Có lần, đã 0 giờ, chú ấy định ngả lưng nằm nghỉ ở góc khuất trong vỉa hè thì có khách, thấy vậy, chú ấy chạy ra bán hàng, rồi cứ thế thức cho tới tận sáng hôm sau”.

Bạn Phạm Thị Anh (Sinh viên Học viện Báo chí & Tuyên truyền) cho biết: “Cách đây gần 1 năm mình đã thấy bác ngồi bán ở đây, khi bán cũng không nói chuyện gì nhiều với khách, chỉ hỏi mua gì và tính tiền. Thương nhất là những hôm trời mưa thấy bác co ro bên mảnh ni long mà rớt nước mắt. Mình cũng chẳng biết làm gì để giúp được bác, nhưng hy vọng nhiều bạn khác cũng như mình, thường xuyên ghé qua mua hàng, cũng như một cách chia sẻ khó khăn với bác rồi”.

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, người đàn ông nghèo khổ lại đạp xe, đèo 2 sọt rau củ lớn, ngồi bán bên lề đường

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Bác thường bán tới tận sáng sớm hôm sau, có những ngày muộn hơn thức tới tận lúc những người đi chợ đầu mối gần đó đã họp

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Vì bán hàng lúc đêm khuya, nên khách hàng của bác không nhiều lắm

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Cuộc sống khó khăn, vất vả, nhưng người đàn ông bán hàng rau không một lời than thở

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Gánh rau đêm bên lề đường của người đàn ông khắc khổ

Bác lầm lũi, suy tư bên gánh hàng, mỗi ngày, bác chỉ cầu mong may mắn sẽ tới khi một vài vị khách ghé qua.


Theo Tiin

Ý kiến của bạn
Ý kiến của bạn
X
Tiêu đề *
Ý kiến *
Họ tên *
Email *
Nhập mã bảo vệ *
Tin khác: