Sống với căn bệnh u não 2 năm - xin giúp đỡ cháu Kiên được chữa trị

20/05/2014 | 14:52

Bị u tiểu não gần 2 năm nay khiến cậu bé Vũ Duy Kiên phải nhập viện điều trị trong tình trạng nguy kịch. Căn bệnh đã bước vào giai đoạn nguy hiểm nhưng em vẫn hồn nhiên khoe với mọi người rằng mình sắp khỏi bệnh để trở về đi học cùng các bạn.

 

Clip ghi lại hình ảnh của bé Kiên 


Về nhà sau đợt truyền hóa chất, cậu bé Kiên vui hẳn bởi bố nói em sắp khỏi bệnh và sẽ lại được đến trường cùng các bạn. Tuy nhiên nửa người bên phải của em yếu đi trông thấy bởi bước chân liêu xiêu chực ngã và bàn tay lúc nào cũng run run không cầm chắc được vật gì. Không hiểu vì sao lại vậy, Kiên liên tục hỏi bố nhưng lần nào em cũng nhận được câu trả lời: “Có lẽ con nằm viện lâu quá nên tay, chân tê như thế chứ không sao cả”… Nghe bố nói vậy nên em tin lắm, bàn tay dù không còn cầm được bút nữa nhưng em vẫn gắng, vẫn gắng tập luyện từng ngày để sớm được đến lớp.

Bị u tiểu não gần 2 năm nay khiến tính mạng của cậu bé Kiên trở nên vô cùng nguy kịch.
Bị u tiểu não gần 2 năm nay khiến tính mạng của cậu bé Kiên trở nên vô cùng nguy kịch.

Gặp Kiên, cậu bé ấy cứ ngồi một mình từ sáng đến quá trưa trên manh chiếu rách đặt ở giữa nhà để tập viết. Không phải vì em chưa biết chữ hay mới bắt đầu tập viết mà em tập cầm cây bút cho vững vì cái tay cứng đơ, gần như không còn cảm giác nữa. Con mắt bên phải của Kiên cũng chỉ còn thấy mờ mờ, loáng thoáng chứ hoàn toàn không phân biệt được vật gì với vật gì cho dù ở cự li rất gần đi chăng nữa. Kiên hồn nhiên kể với tôi: “Bố cháu bảo qua nghỉ hè này là cháu khỏi bệnh và có thể đi học được rồi nhưng tay cháu làm sao ấy, cầm bút lên nó lại rơi xuống nên cháu phải tập ạ”.

Bị u tiểu não gần 2 năm nay khiến tính mạng của cậu bé Kiên trở nên vô cùng nguy kịch.
Bố của em, anh Vũ Duy Mạnh luôn động viên con rằng con sắp khỏi bệnh và sẽ lại được đến trường cùng các bạn.

Nghe con trai nói chuyện, anh Vũ Duy Mạnh (bố của Kiên) chỉ biết bặm môi cố gắng giữ cho bản thân không bật khóc nhưng đôi mắt đỏ hoe lại “tố cáo” chính anh. Khẽ bảo con ra ngoài chơi, anh Mạnh mới thật thà kể: “Cháu bị u tiểu não gần 2 năm rồi cô ạ nhưng anh chị giấu chỉ nói là con bị đau đầu thôi. Thời gian nằm viện, tính đến nay cháu đã mổ đến 7 lần rồi nhưng khối u vẫn phát triển, hiện tại cháu đang phải truyền hóa chất và truyền máu đều đặn thì mới duy trì được sự sống”.
Mẹ của Kiên, chị Vũ Thị Điệp hiện đang mang thai ở tháng thứ 7 không chịu được nỗi đau đớn bởi căn bệnh của con nên bật khóc nức nở. Chị tiếp lời chồng: “Thằng bé bệnh thế nhưng lần nào gọi điện cho mẹ cũng nói con không sao. Cháu còn dặn mẹ phải ăn nhiều cơm vì trong bụng mẹ còn nuôi cả em nữa”.

Bị u tiểu não gần 2 năm nay khiến tính mạng của cậu bé Kiên trở nên vô cùng nguy kịch.
Lo sợ con sẽ bỏ đi bất cứ lúc nào nếu không có tiền chữa trị, mẹ của em dù đang mang thai ở tháng thứ 7 vẫn ra sức làm không biết ngày, đêm..

Căn bệnh của Kiên khiến anh Mạnh phải túc trực 24/24 ở viện, mình chị Điệp đi làm công việc phụ may với đồng tiền công ít ỏi để chi trả cho mọi khoản trong gia đình. Tuy vậy nhưng bằng đấy đã thấm gì với chị bởi: “Mình có bầu xác định là sẽ mệt hơn người khác rồi nhưng cứ nghĩ đến việc chỉ sáng ngày mai thôi là con sẽ bỏ đi vì không có tiền chữa nữa là chị sợ lắm nên lại lao đầu vào làm. Hai năm rồi, chị và anh đều không để ý đến lúc nào là đêm, lúc nào là ngày nữa mà chỉ quan tâm hôm nay con đã đỡ đau chút nào chưa nên cũng không còn biết đến cảm giác mệt nữa rồi”.
Thương vợ, xót con, đã nhiều lần đợi con đi ngủ, anh Mạnh xin đi làm thuê vào buổi đêm nhưng cũng không được bao lâu bởi cứ đánh đùng một cái là Kiên lại cấp cứu, buộc anh phải luôn phải túc trực. Bố mẹ nghèo từ thời ông bà, cụ kị, cho đến đời ba anh em anh Mạnh cũng chẳng khá hơn khi tài sản duy nhất của cả 3 gia đình là căn nhà bé xíu, lụp xụp tưởng chừng như sắp đổ. Không đủ chỗ để chui ra, chui vào nên từ ngày Kiên còn bế ngửa, hai vợ chồng anh Mạnh đã bế ẵm con đi tứ xứ vừa xin việc làm, vừa thuê nhà để ở.

Nghe được bố nói chuyện, cậu bé Kiên khóc nức nở hỏi bố: Con vẫn bị bệnh hả bố?
Nghe được bố nói chuyện, cậu bé Kiên khóc nức nở hỏi bố: "Con vẫn bị bệnh hả bố?"

“Hai vợ chồng nghèo nên anh chị có xác định đẻ thêm đâu, bao nhiêu tình thương, hi vọng đều dồn hết vào thằng bé Kiên. Nào ngờ… Con bị bệnh, bản thân nó đau đớn lắm nhưng cháu không kêu ca gì cả, lúc nào cũng tin một điều rằng mình sắp khỏi bệnh để lại được đi học cùng bạn bè”. Dứt lời anh Mạnh cũng bật khóc lên như một đứa trẻ, nỗi đau và sự thật nghiệt ngã như vỡ òa khiến anh không còn chịu đựng thêm được nữa.

Nghe được bố nói chuyện, cậu bé Kiên khóc nức nở hỏi bố: Con vẫn bị bệnh hả bố?
Nỗi đau đớn như càng nhân lên gấp bội khi bố mẹ không tiếp tục dấu em được nữa về căn bệnh đang mang.

Tuy nhiên lần này thì thằng bé nghe được, bất giác nó từ ngoài sân bước vào nhà hỏi bố: “Con vẫn bị bệnh hả bố?” rồi khụy xuống ôm chầm lấy bố vừa như bắt đền vừa như tìm một chỗ an toàn cho mình bởi đôi chân của em cũng đã bắt đầu yếu lại và không đứng vững được nữa. Không biết trả lời con thế nào, cả nhà 3 người chỉ biết ôm nhau khóc, đánh tan cả giấc mơ được đến trường của cậu bé Kiên đáng thương, tội nghiệp.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1.  Mã số 1421: Anh Vũ Duy Mạnh và chị Vũ Thị Điệp (Thôn Nhuận Đông, xã Bình Minh, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương)
Số ĐT: 097.250.6633


Theo Dân Trí

Ý kiến của bạn
Ý kiến của bạn
X
Tiêu đề *
Ý kiến *
Họ tên *
Email *
Nhập mã bảo vệ *
Tin khác: