“Anh biết về nhà sẽ chết, nhưng cùng đường rồi em ơi”

18/08/2014 | 11:02

  Đó là lời nói của xót xa của anh Đông trước tình cảnh của vợ mình, người phụ nữ đáng thương đang nằm chờ chết vì căn bệnh ung thư não. 3 đứa con ốm đau, vợ lại mắc bệnh ung thư, anh rơi vào cảnh sức cùng lực kiệt.
 
 

Căn nhà nhỏ 2 gian tuềnh toàng trở nên chật chội hơn khi được kê tới 3 cái giường san sát nhau. Trên 3 chiếc giường ấy là 4 người ốm đang nằm. Người đàn ông gương mặt bơ phờ bởi gánh nặng quá lớn đang mang trên vai. Cả cuộc đời anh có lẽ chưa được một ngày an nhàn.

Nghèo khó từ trong trứng nước, đến căn nhà dột nát cả nhà đang trú ngụ cũng là “của hồi môn” ông bà để lại cho. 5 đứa con, 3 đứa mắc bệnh từ nhỏ, 2 đứa khỏe mạnh hơn phải nghỉ học từ sớm để phụ giúp bố mẹ. Vậy nhưng gia đình anh Nguyễn Văn Đông (SN 1971, xóm Trung Nam, xã Quang Thành, Yên Thành, Nghệ An) chưa bao giờ thôi hết khó khăn, thiếu thốn.

“Anh biết về nhà sẽ chết, nhưng cùng đường rồi em ơi”
Không có tiền, anh Nguyễn Văn Đông đành phải đưa vợ mắc bệnh ung thư não về nhà và chờ đợi phép màu từ những thang thuốc nam ít tốn kém hơn.

Cháu Nguyễn Thị Truyền (SN 1995) mắc bệnh tim bẩm sinh (đứt dây chằng, hở hẹp van tim 3 lá), sức khỏe yếu từ nhỏ. Một lần bị đông một vùng máu não suýt chết đã để lại di chứng lên một nửa thân phải của em. Chân phải, tay trái em teo lại, yếu hẳn, cử động khó khăn, giọng nói cũng bị méo. Bệnh tật triền miên khiến cháu Truyền phải nghỉ học từ năm lớp 2. Vừa rồi, thông qua một cơ sở nhân đạo, Truyền được đi phẫu thuật. Chi phí ca phẫu thuật được đài thọ nhưng anh Đông cũng phải chạy vạy vay mượn 20 triệu đồng để làm lộ phí ra Hà Nội.

“Phẫu thuật xong nhưng tình hình cũng chẳng khả quan hơn em ạ. Bệnh tái phát là Truyền phải nằm kê cao gối và thở dốc, da tím tái hết cả lại. Để duy trì mạng sống, cháu phải uống thuốc thường xuyên, trung bình cứ tháng 500 nghìn đồng. 3 tháng phải đi tái khám một lần”, anh Đông buồn bã.

Cô con gái Nguyễn Thị Huệ (SN 1999) bị gai cột sống đoạn thắt lưng và đốt sống cổ bẩm sinh. Tuy nhiên mãi năm ngoái, khi Huệ đau không chịu nổi, đưa con đi khám anh mới biết bệnh tình. Vì phát hiện muộn nên việc chữa trị cũng bị hạn chế. Hơn nữa, anh cũng không có tiền cho con đi điều trị. 
Cậu con út Nguyễn Văn Cường (SN 2002) bị bệnh động kinh từ nhỏ. Cả Huệ và Cường đều phải nhờ đến các loại thuốc để hạn chế cơn đau. “Có những đêm, cả 3 đứa đều trở bệnh, mình tôi xoay không nổi. Hết đưa đứa này lên trạm xá lại chạy về lo cho đứa ở nhà. Mẹ nó từ khi mổ u xơ vú (năm 2004) thì sức khỏe yếu hẳn đi, thành ra tôi phải cáng đáng hết mọi việc trong nhà. Cứ trung bình mỗi tháng riêng tiền thuốc thang cho cả 3 đứa cũng lên đến 1,5 triệu đồng. Ngoài 2,5 sào ruộng, tôi phải để mấy mẹ con ở nhà để vào trong núi chặt keo thuê, có khi phải ở trong núi cả tuần, chỉ sợ ở nhà nhỡ có chuyện gì thì chạy không kịp”, anh Đông kể tiếp. 
“Anh biết về nhà sẽ chết, nhưng cùng đường rồi em ơi”
Cô con gái lớn Nguyễn Thị Truyền vừa được phẫu thuật bệnh tim nhưng tình hình vẫn không khả quan, một nửa người bên phải của em bị teo do di chứng từ một lần máu đông trong não.

Cứ tưởng như thế là đủ khổ rồi thế nhưng giông tố thêm một lần nữa đổ ập lên căn nhà vốn đã xiêu vẹo này. Tháng 6/2014, sau một thời gian chống chọi với căn bệnh đau đầu dữ dội, chịu không nổi, chị Hương (SN 1979) - vợ anh Đông mới chịu đi khám. Nhận cái nhìn đầy thông cảm và lời khuyên nên tới bệnh viện kiểm tra lại của ông bác sỹ phòng khám, anh Đông linh cảm có chuyện chẳng lành.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng kết quả kiểm tra của bệnh viện cho thấy chị Hương bị ung thư não khiến anh choáng váng. Mong có sự nhầm lẫn, anh quyết định đưa vợ ra Hà Nội kiểm tra lại. Khối ung thư đã ở giai đoạn cuối, bắt đầu di căn nên các bác sỹ chỉ định nhập viện để truyền hóa chất kéo dài sự sống.

Tiền đâu ra? Còn 3 đứa con ở nhà ai lo cho? Bao nhiêu câu hỏi quay cuồng trong đầu. Anh Đông lặng lẽ đưa vợ về nhà, chờ đợi phép màu từ những phương thuốc nam ít tốn kém hơn. Không được truyền hóa chất, khối u phát triển nhanh chóng khiến sức khỏe chị Hương giảm sút. Trọng lượng cơ thể giảm xuống còn hơn 35kg, phát âm khó khăn và gần như chỉ nằm lịm trên giường, không nhận ra người thân nữa.

“Anh biết về nhà sẽ chết, nhưng cùng đường rồi em ơi”
Khối u trong não phát triển nhanh chóng do không được điều trị kịp thời khiến chị Hương rơi vào trạng thái mê man, không nhận biết được xung quanh.
 
“Một ngày Hương lên cơn đau khoảng 7-8 lần. Những lúc như thế tôi chỉ biết ngồi xoa đầu, mong vợ đỡ đau hơn thôi. Tần suất những cơn đau ngày càng tăng nên tôi cũng không dám đi đâu, chỉ quanh quẩn trong nhà, sợ đau quá, cô ấy nôn ra hết. Từ hồi vợ bệnh, tôi cũng không đi chặt keo thuê được nữa, mất hẳn một nguồn thu nhập mà tiền cần chi tiêu lại đội lên.
 
Thằng Trinh (con trai cả anh Đông) nối nghiệp bố, đi chặt keo thuê mãi Quảng Trị. Công việc bấp bênh, mỗi tháng tằn tiện lắm mới gửi về cho bố 1,5 triệu mua thuốc cho mẹ và các em. "Mà em tính xem, 1,5 triệu chia cho 4 người ốm thì làm thế nào cho đủ? Không có tiền, tôi phải cắt phần thuốc của con Huế. Biết là con đau đớn lắm nhưng không còn cách nào cả”, người đàn ông rơm rớm nước mắt vì bất lực trước nghịch cảnh gia đình mình.

Thấy vợ trở mình và có vẻ tỉnh táo hơn, anh lật đật chạy xuống, múc nửa bát con cháo mang lên. Vừa động viên, vừa xoa đầu cho vợ, anh bón từng thìa cháo. Chị uể oải há miệng ra, cố gắng nuốt lấy từng thìa một cách khó nhọc. Trên khóe mặt đã hõm sâu, hai giọt nước mắt rỉ ra. Tôi cố gắng chuyện trò với chị, đôi mắt mệt mỏi hé ra rồi từ từ khép lại. “Giờ chị ấy không nói được chi nhiều, cũng không nhận ra được ai với ai nữa. Đến tôi là em gái mà chị ấy cũng chẳng còn nhận ra”, chị Nguyễn Thị Trầm - em gái chị Hương qua phụ anh rể chăm sóc chị cho biết. 

“Anh biết về nhà sẽ chết, nhưng cùng đường rồi em ơi”
Bé Huệ mắc bệnh gai cột sống, bé Cường bị động kinh từ nhỏ nhưng hễ thấy mẹ đau lại lật đật nhảy lên giường xoa đầu, bóp chân tay cho mẹ.

Thấy mẹ đau, Huế và Cường vội vã trèo lên giường, đứa xoa đầu, đứa bóp chân. Thằng bé con cứ nắn nắn mãi ống chân đã teo tóp của mẹ. “Cháu sợ mẹ chết lắm. Mẹ đừng chết, ở lại với con…”, nó thổn thức.

“Vợ ốm, con đau, anh thấy bất lực lắm. Đường đường là một thằng đàn ông mà không thể làm chi mà kéo dài sự sống cho vợ cũng đau lắm em ơi. Nhiều khi anh thấy mình kiệt sức rồi nhưng lại tự dặn mình phải đứng lên để lo cho vợ, cho con. Bệnh của chị, không được hóa trị, xạ trị thì sự sống chỉ còn đếm từng ngày nhưng anh nghèo quá, đành phải mang tội với vợ, với con... Từ hồi mẹ nó mắc bệnh, cộng với chi phí từ hồi lo con con Truyền đi phẫu thuật, anh vay mượn người ta hơn 50 triệu đồng rồi, giờ không biết lấy gì mà trả, bán nhà thì từng này con người biết chui rúc vào đâu...”, anh bỏ lửng câu nói ở đó rồi chạy vụt xuống bếp. Có lẽ anh sợ mình sẽ khóc trước mặt người khách lạ.

Dưới căn nhà tồi tàn ấy, một người đàn ông đang gồng hết sức mình đế chống lại khắc nghiệt của số phận. Một người đàn bà nằm thoi thóp chờ thần chết mang đi. Hai đứa nhỏ nằm xìu một giường. Một đứa khác đang dựa lưng vào tường, tay ôm ngực để chế ngự cơn đau. Bức tranh đau thương ấy cứ ám ảnh chúng tôi mãi không dứt. 

 

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 1512: Anh Nguyễn Văn Đông, Xóm Trung Nam, xã Quang Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An

ĐT: 0164 908 0256


Theo Dân Trí

Ý kiến của bạn
Ý kiến của bạn
X
Tiêu đề *
Ý kiến *
Họ tên *
Email *
Nhập mã bảo vệ *
Tin khác: